Cô vẫn quay lại tái khám theo lịch. Nhưng mỗi lần gặp, tôi thấy cơ thể cô “rút” đi nhanh hơn, như một ngọn nến cháy cạn trong những khoảng thời gian không ai nhìn thấy.
Các xét nghiệm cho thấy tình trạng suy dinh dưỡng nặng, dự trữ năng lượng gần như cạn kiệt, khối cơ giảm nghiêm trọng. Ở thời điểm này, vấn đề lớn nhất không còn là khối u tiến triển nhanh hay chậm, mà là cơ thể cô không còn đủ nền tảng để chịu đựng thêm các đợt điều trị tiếp theo.
Nói một cách thẳng thắn: ung thư chưa buộc chúng tôi phải dừng phác đồ.
Nhưng thể trạng của cô thì có.
Khi hỏi kỹ về ăn uống, câu trả lời ban đầu vẫn giống nhiều gia đình khác: “Cũng cố ăn bác sĩ ạ.”
Nhưng khi đi sâu hơn, tôi mới thấy bữa ăn ở nhà đã bị siết lại từng ngày theo lời truyền miệng.
Từ ngày phát hiện bệnh, cô rơi vào trạng thái căng thẳng kéo dài. Mất ngủ. Chán ăn. Luôn sống trong nỗi lo thường trực: “Ăn vào có làm bệnh nặng thêm không?”
Căng thẳng kéo dài khiến giấc ngủ rối loạn, ăn uống ngày càng khó khăn hơn giữa hai lần tái khám.
Gia đình lo lắng và bắt đầu “siết” bữa ăn với mong muốn giúp bệnh tốt hơn: kiêng đường, hạn chế đạm, ăn rất nhạt, loại bỏ dần những món “nghe nói là không tốt cho ung thư”.
Không ai làm điều đó với ý xấu.
Tất cả đều xuất phát từ sự thương và sợ.
Nhưng chính trong nỗi sợ đó, khẩu phần ăn bị thu hẹp từng ngày. Mỗi bữa ăn trở thành một lần dè chừng: ăn ít cho an tâm, kiêng thêm cho chắc.
Cơ thể không phản ứng ngay lập tức.
Nó không kêu đau.
Không báo động.
Nó chỉ lặng lẽ rút đi:
rút cân nặng,
rút khối cơ,
rút năng lượng sống,
trong những ngày ở nhà, giữa hai lần hẹn.
Cho đến khi chúng tôi buộc phải nói với gia đình một câu rất khó: cần tạm dừng phác đồ. Không phải vì thuốc không còn tác dụng, mà vì nếu tiếp tục trong tình trạng này, nguy cơ suy kiệt sẽ còn nguy hiểm hơn cả bệnh.
Đó là khoảnh khắc nhiều gia đình mới sững lại.
Không phải vì nghe đến khối u.
Mà vì họ nhận ra: chính nỗi sợ và sự kiêng khem cực đoan đã vô tình đẩy cơ thể người thân đến bờ suy kiệt.
* Hình ảnh được gia đình bệnh nhân cung cấp.
* Hình ảnh được gia đình bệnh nhân cung cấp.
Sai lầm tôi gặp nhiều nhất ở bệnh nhân ung thư là tin rằng kiêng khem thật gắt thì bệnh sẽ tốt hơn. Người bệnh cắt đạm, bỏ tinh bột, ăn ngày càng ít trong khi cơ thể vốn đã bị bào mòn bởi stress và điều trị. Khối u chưa kịp thay đổi, nhưng cân nặng tụt nhanh, cơ mất, dự trữ dinh dưỡng rơi tự do.
Rất nhiều trường hợp không gục vì khối u tiến triển quá nhanh, mà vì cơ thể đã cạn “nhiên liệu” trước khi y học kịp phát huy tác dụng.
Sau nhiều năm điều trị ung thư, tôi rút ra một điều rất rõ: người bệnh không chỉ suy kiệt vì hóa trị hay xạ trị, mà còn suy kiệt nhanh hơn vì những sai lầm dinh dưỡng rất quen, xuất phát từ lời truyền miệng và nỗi sợ “ăn sẽ nuôi khối u”.
Ăn đúng trong ung thư không phải là ăn thật nhiều, cũng không phải là kiêng sạch cho yên tâm. Ăn đúng là giữ được cân nặng, khối cơ và sức bền, để người bệnh có đủ nền tảng đi trọn phác đồ điều trị.
Chính từ những trường hợp như vậy, tôi viết cuốn Liệu pháp sức khỏe ung thư, với mong muốn người bệnh và gia đình có một tài liệu dễ hiểu, có hệ thống, để không phải loay hoay giữa vô số lời khuyên trái chiều trong lúc cơ thể đang yếu nhất, và để không phải đến khi suy kiệt rồi mới tự hỏi: giá như mình hiểu đúng sớm hơn.